← Blog

Bài viết · 9 phút

Chỉ nha khoa: chưa từng bị bác bỏ, chỉ là chưa từng được đo

Một phụ nữ gần bốn mươi ngồi bên bàn bếp khuya, gương mặt được ánh màn hình điện thoại chiếu từ dưới lên, đúng khoảnh khắc được trao phép để dừng lại

Tháng 8 năm 2016, một phóng viên đã làm cái việc gần như không ai chịu làm. Anh ta đòi bằng chứng. Hãng tin Associated Press nhận thấy một điều lạ: chính phủ Mỹ, khi sửa lại hướng dẫn dinh dưỡng của mình, đã lặng lẽ bỏ đi dòng khuyên dùng chỉ nha khoa. Không làm nhẹ đi. Bỏ hẳn. Thế là phóng viên nộp đơn theo luật tự do thông tin, lôi các thử nghiệm ra và phát hiện rằng thói quen được kê phổ biến nhất trong nha khoa lại dựa trên những công trình mà chính người thẩm định gọi là yếu và rất không đáng tin.

Các tít báo tự viết ra trong vòng một ngày. Chỉ nha khoa vô dụng. Nha sĩ đã nói dối bạn. Và rất nhiều người đẩy cái hộp nhựa nhỏ vào sâu trong ngăn kéo, lần đầu tiên trong đời trưởng thành thấy mình được tha bổng.

Đây là điều không tít báo nào đăng. Những người thẩm định không phát hiện rằng chỉ nha khoa vô hiệu. Họ phát hiện rằng gần như không ai xem xét cho tử tế. Đó không phải cùng một kết luận. Thậm chí không phải hai kết luận cạnh nhau, và khoảng cách giữa chúng là khoảng cách giữa biết một điều là sai và không biết gì cả.

Bằng chứng yếu và không có tác dụng là hai con thú khác nhau

Tài liệu nằm dưới toàn bộ câu chuyện là một tổng quan Cochrane công bố năm 2011 của Dario Sambunjak và cộng sự. Mười hai thử nghiệm, 582 người vừa chải vừa dùng chỉ so với 501 người chỉ chải. Về viêm lợi, nó tìm thấy lợi ích có ý nghĩa thống kê ở mọi mốc được đo: khác biệt trung bình chuẩn hóa -0,36 sau một tháng, -0,41 sau ba tháng, -0,72 sau sáu tháng. Đó không phải kết quả vô hiệu. Đó là cùng một hướng ba lần liên tiếp, và nới rộng theo tháng.

Về mảng bám, cũng tổng quan ấy gọi bằng chứng của mình là yếu và rất không đáng tin — chính cụm từ này được các hãng tin trích lại. Còn về sâu răng, nó nói một điều lạ hơn và quan trọng hơn nhiều: không thử nghiệm nào trong số được đưa vào báo cáo điều đó. Không một thử nghiệm nào đo xem chỉ nha khoa có ngăn được lỗ sâu hay không. Khoảng trống mà báo chí đọc thành lời phán quyết vốn là một cột trống trong bảng.

Tám năm sau, cột ấy vẫn trống

Cochrane quay lại câu hỏi này năm 2019 — Helen Worthington và cộng sự, 35 thử nghiệm ngẫu nhiên, 3 929 người lớn, mọi dụng cụ kẽ răng mà bất kỳ ai bán. Chỉ nha khoa lại giảm viêm lợi sau một tháng, khác biệt trung bình chuẩn hóa -0,58 trên tám thử nghiệm và 585 người, mức chắc chắn thấp. Và lại một lần nữa, đúng lời các tác giả: không thử nghiệm nào đánh giá sâu răng mặt bên. Ba mươi lăm thử nghiệm, và không một cái nào đo đúng thứ mà cả thói quen ấy tồn tại để chống lại.

Ba tổng quan Cochrane vẽ thành các cột — viêm lợi và mảng bám đã điền, hàng sâu răng kẽ để trống ở cả ba
Ba tổng quan, năm mươi tư thử nghiệm và một hàng chưa ai từng điền.

Khi bạn hỏi vì sao bằng chứng lại yếu, sự yếu ớt thôi trông giống lời phán quyết và bắt đầu trông giống một lỗi thiết kế. Các thử nghiệm kéo dài bốn tuần đến sáu tháng; viêm nha chu và sâu răng kẽ mất hàng năm, đôi khi hàng chục năm. Không thể làm mù một người về việc họ có dùng chỉ hay không, nên mọi thử nghiệm đều mang sai lệch thực hiện ngay từ cấu tạo — trong 35 công trình, chỉ 2 cái ở mức nguy cơ sai lệch thấp về những mặt còn lại. Và phần lớn tuyển người mà lợi vốn đã gần khỏe mạnh. Hãy thử chứng minh cải thiện trong một khoang miệng gần như khỏe mạnh suốt bốn tuần: bạn sẽ đo chủ yếu là nhiễu.

Nhiều khả năng bạn đã quyết định chuyện này từ lâu mà không nhận ra mình đang quyết định. Có thể bạn đọc cái tít năm 2016, hoặc nghe lại từ người đã đọc, và thói quen lặng lẽ tắt đi. Không ai quay lại hỏi bạn. Cũng không ai làm cái thử nghiệm ấy. Bạn đang ở năm thứ chín của một thí nghiệm có một người tham gia và không có nhóm đối chứng, còn kết quả sẽ đến trong buổi hẹn nha sĩ mà bạn chưa đặt.

Toàn bộ lập luận nằm ở sự bất đối xứng

Bỏ khoa học ra và nhìn vào hình dạng của ván cược. Một bên là sáu mươi giây mỗi ngày và vài xu tiền chỉ. Bên kia là một căn bệnh im lặng cho đến khi thành cấu trúc: xương không mọc lại, răng không quay về. Các thử nghiệm chỉ biết nói về những tác dụng nhỏ, trong cửa sổ ngắn, ở những khoang miệng khỏe mạnh. Về bốn mươi năm tới của bạn chúng không nói được gì, và chúng chưa bao giờ được dựng lên để làm việc đó. Khi cái giá của hành động là không đáng kể còn cái giá của sai lầm thì không, bạn không cần một bằng chứng mạnh ủng hộ. Bạn cần sự vắng mặt của một bằng chứng mạnh phản đối.

Đó chính là sai lầm của loạt bài năm 2016, và nó không nhỏ: bằng chứng thiếu bị coi như bằng chứng của sự không có. Trong một lĩnh vực mà tổn hại tích tụ âm thầm hàng chục năm còn thử nghiệm thì đo bằng tuần, bằng chứng thiếu chính là thứ bạn sẽ tìm thấy, dù thói quen có tác dụng hay không. Một nghiên cứu không thể phát hiện ra lợi ích thì không phải là nghiên cứu bác bỏ lợi ích đó.

Phát hiện mà không ai đưa tin

Chôn trong chính những tổng quan ấy là một kết quả hữu ích hơn nhiều so với cái đã lên báo. Khi chỉ nha khoa được so không phải với không gì cả, mà với một bàn chải nhỏ luồn vào kẽ răng, bàn chải thắng. Tina Poklepovic và cộng sự, khi xem lại bảy nghiên cứu và 326 người năm 2013, thấy bàn chải kẽ giảm viêm lợi mạnh hơn chỉ nha khoa sau một tháng — khác biệt trung bình chuẩn hóa -0,53. Tổng quan năm 2019 của Worthington cũng đi tới điều tương tự: bàn chải kẽ có thể hiệu quả hơn chỉ. Câu chuyện năm 2016 sống được một tuần. Cái này thì chưa bao giờ có lấy một cái tít.

Cũng tổng quan ấy thẳng thắn không kém theo chiều ngược lại. Máy tăm nước — những tia nước được bán như thứ thay thế hiện đại cho tất cả — không cho thấy giảm điểm chảy máu cũng không giảm mảng bám so với chỉ chải răng đơn thuần, cả ở một tháng lẫn ba tháng. Thiết bị có tiếp thị tốt nhất lại mang bằng chứng mỏng nhất trong ba. Thứ tự đó nói lên đôi điều về quan hệ giữa bằng chứng và quảng cáo.

Còn lại một câu hỏi hay hơn câu của cái tít

Không phải có nên làm sạch kẽ răng hay không, mà là bằng cái gì. Ở nơi răng sát nhau, chỉ có sợi chỉ lọt qua: WAXED MINT của chúng tôi là chỉ polyester phủ sáp bạc hà, làm cho những kẽ chặt, trụ implant và hàm duy trì. Ở nơi khe hở không đều — miếng trám, khí cụ chỉnh nha, kẽ rộng hơn — EXPANDING là sợi đa tơ ưa nước, nở ra hai đến ba lần bề rộng khô ngay khi gặp nước bọt, lấp được chỗ mà sợi chỉ đường kính cố định không lấp nổi. Còn ở nơi khe đủ rộng để lọt một bàn chải, bằng chứng thích bàn chải hơn: INTERDENTALS SM, lõi thép không gỉ mang sợi polymer, cho mão răng, implant, mắc cài và kẽ hở rộng. Das Experten làm cả ba, vì khoang miệng của bạn không phải một cái kẽ lặp lại ba mươi hai lần.

Chín năm trôi qua, nghiên cứu lẽ ra đã giải quyết được chuyện này vẫn chưa được làm, và có lẽ sẽ không bao giờ. Nó cần hàng nghìn người, một thập kỷ theo dõi và một nhà tài trợ không có gì để bán. Nghĩa là câu hỏi ấy chưa bao giờ định được trả lời thay bạn, và coi một lỗ hổng trong y văn như sự cho phép luôn là một lựa chọn, chưa bao giờ là một kết luận.

Bạn chưa bao giờ chờ bằng chứng. Bạn chờ một cái cớ — và năm 2016 một bản tin đã trao cho bạn cái cớ mà khoa học bên dưới nó chưa bao giờ ủng hộ.